eMông > Dưới đây là những kỷ lục tạm được ghi nhận:
- Chuyến đi dài nhất: 5 ngày đêm
- Đỉnh chinh phục cao nhất: 1.800m
- Lịch trình thay đổi nhiều nhất: mỗi ngày thay đổi ít nhất 1 lần
- Nick name được nhắc đến nhiều nhất: thanhnc Du lich da lat
- Nick name có nhiều nhất cách gọi nhái theo ngôn ngữ emong: thanhnc
- Nhân vật được trông đợi nhiều nhất sau chuyến đi: Casper hở nách...
Sau một đêm không mộng mị, ánh nắng chiếu vào tận nơi chúng tôi mới ngóc đầu dậy. Không khí vùng cao thật trong lành, nắng vàng ươm. Xung quanh nhà lũ trẻ tò mò ngắm nghía chúng tôi. Chúng tôi thật như đám thú trong Vườn bách thú!!! Tiếng ầm ầm của Háng Tề Chơ khiến tôi hiểu tại sao ở đây số trẻ con đông đến làm vậy!
Những con chiến mã vẫn nằm lăn lóc bên ngôi nhà mái tôn lạc lõng giữa những ngôi nhà lợp gỗ quý. Ngày mới trên Tề Chơ, một ngày như mọi ngày bình minh lên trong tiếng ầm ầm. Giờ thì tôi hiểu nghĩa đen của câu "ầm ầm như thác đổ".
Bữa sáng đơn sơ với cơm rang, vài miếng bánh mì sót lại và chút sữa.
Khi tạm vỗ yên đám dạ dày, chúng tôi bắt đầu vào Háng Tề Chơ. Thật khó dùng từ để miêu tả cảnh đẹp trên đường đi, duy nhất cái miêu tả được là đường vào vô cùng khó khăn, có những đoạn treo leo bên vực, có những đoạn vượt suối trên một... cái rễ cây, và nhất là đoạn xuống Háng, một con dốc gần như thẳng đứng.
Lần đầu tiên trong đời tôi xuống và lên một vách núi dựng đứng mà gọi là dốc. Đúng ra tên nó phải là bức tường!
Đoàn người bước đi thận trọng, Du lich phu quoc nhưng vẫn không quên chém gió phầm phập về những kế hoạch sắp tới sau chuyến đi Háng về. Về dự định bóc mẽ những gã đã từng post bài kể về chuyện gặp Háng trên những diễn đàn Phượt khác... Về cả toan tính, âm mưu điên rồ rằng sẽ định nghĩa lại khái niệm thế nào là "Phượt".
Không ai bảo ai nhưng thảy đều hân hoan vui sướng vì sắp đến được cái nơi cần đến, nơi mà bọn chúng mong mỏi & lên kế hoạch cả tháng trời để đến được.
Bọn chúng bị cuốn hút bới tiếng thác không rì rầm mà ầm ào, ồn ã vang cả một góc núi rừng như những tiếng động ở công trường khai thác đá...
Bởi khung cảnh hữu tình; những vệt màu xanh vàng xen lẫn nhau; những vạt lúa gặt muộn còn sót lại...& đặc biệt là ánh nắng sớm trong lành đẹp tuyệt mà không lời văn hay bức ảnh nào của đám mông dân có thể mô tả lại được.
< Nghe tiếng thác đổ để tìm đường...
< Nắng vàng ươm...
< Mấy con xe vác theo để... làm hàng.
Nên dù lối đi tới Háng dù khó khăn như ảnh Long lão chụp lại, Du lich mien trung đám mông vẫn nhanh chóng vượt qua, lúc chậm chạp thận trọng, lúc mạnh mẽ dứt khoát như muốn lao nhanh đến với Háng, lúc lại thong dong chờ đợi như muốn khoảnh khắc đối diện với không gian ấy dài thêm ra.
Sau bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu vất vả khó khăn, chúng tôi đã đến được Háng Tề Chơ. Hàng triệu mét khối nước lao từ trên đỉnh núi xuống, nước bắn túng tóe, khoảng 100m từ chân thác nước bắn như mưa rào.
Trời phía trên nắng vàng óng ả nhưng dưới chân thác lạnh căm căm. Những tảng đá ướt sũng nước cả triệu năm nay trơn như bôi mỡ, rêu mọc xanh rì, hầu như ai cũng vô ếch vài phát. Hậu quả để lại là Tuxedo phải đi con TREK 3900 đỏ cành phía sau đảo như rang lạc sau vài lần những kẻ bê xe vồ ếch.
< Cả nhóm, chỉ thiếu kẻ chộp hình!
Nước suối lạnh ngắt, tím tái những đôi chân. Không khí đầy hơi nước ướt sũng cả hai chiếc máy ảnh tôi mang theo. Những kẻ chưa tới lượt chụp ảnh lưu niệm co ro rét ôm lẫn nhau. ĐI BÔ RA HOA cũng chả còn e dè nữa, ôm tới tấp...
Thật khó để diễn tả hết hạnh phúc khi đã chinh phục được con thác mà nhiều kẻ phượt xe máy cũng rùng mình, chúng tôi đi xe đạp, chúng tôi vác xe đạp, chúng tôi chuyền tay nhau chiếc xe yêu quý xuống tận đây, xuống tận chân thác nơi ngàn năm nay ướt mèm nước...
Cuộc vui nào cũng đến lúc kết thúc, đặc biệt cuộc vui ở Háng Tề Chơ còn một lý do nữa để nên kết thúc: Lạnh quá trời luôn, nước bắn như mưa ướt sũng, bàn chân bàn tay nhăn nheo trắng bệch vì ngâm nước. Lúc này dangman lại cùng bạn dẫn đường đi sâu vào chân thác nhặt gỗ pơ-mu mang về làm kỷ niệm. Cả lũ đứng ôm nhau chờ, Du lich ha long ôm chặt theo nghĩa đen vì quá rét. Còn mỗi ông Casper_HN hai tay hai súng to đứng tần ngần chụp loanh chụp quanh chả ôm ai.
Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012
Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012
Thứ bảy, ngày 11 tháng hai năm 2012 Sớm mai tắm nước Háng Tề Chơ - Trong đêm chinh phục đèo Yên Ngựa
Dọc đường, rất nhiều những con thác nho nhỏ, đẹp như tranh. du lich nha trang Thật khó cưỡng lại cái mong muốn ghi hình lại những con thác đó.
Con đường vắng tanh, dốc lên dốc xuống liên tục đầy sỏi đá, lác đác gặp trên đường là những đứa nhỏ chăn trâu. ĐI BÔ RA HOA thường dừng lại chia kẹo cho các em. Có lẽ đây là một hành động khá lạ kỳ trong tuổi thơ các em nên những chiếc kẹo xanh đỏ được nhận một cách rụt rè. Rất nhiều lần ĐI BÔ RA HOA phải chạy theo và thuyết phục các em nhận kẹo. Hê hê, cho dù có lẽ các em cũng không hiểu tiếng Kinh nhiều cho lắm.
Trời dần tối, qua một con dốc cao ngất cắt ngang đỉnh núi. Có vẻ như đã gần tới Tề Chơ.
Đi thêm vài km nữa, chúng tôi đã gặp cái cổng chặn gia súc quen thuộc nhìn thấy trên những topic nói về đường đến Háng Tề Chơ, rồi những ống nước vắt ngang đường...
Chúng tôi đi trong ánh mắt hiếu kỳ của người dân địa phương. Chắc họ đang tự hỏi câu hỏi mà rất nhiều người tự hỏi khi gặp chúng tôi: "Không hiểu cái bọn... dở hơi này đi xe đạp tới đây làm gì?!"
Mùa này, trời tối rất nhanh. Do mải mê chụp ảnh, tôi bị tách khỏi tốp đi đầu nhưng đi rất chậm cũng không gặp tốp sau. Mãi mới nghĩ ra là phía sau có em Cua đang đi bộ và ĐI BÔ RA HOA là thương binh. Tôi cũng nhớ ra mình đã hét gọi Thành Nhai Cơm dừng lại chờ các em nên cũng thấy yên tâm phần nào...
Chỉ chừng chục phút, trời từ sẩm tối chuyển thành tối hẳn. Xe của tôi chỉ trang bị một đèn nhỏ phía trước nhằm báo an toàn và đèn nháy đỏ phía sau nên bóng tối gần như bao trùm. Con đường và khu rừng bỗng trở nên bất trắc hơn rất nhiều, không thân thiện và đẹp đẽ khi còn ánh sáng. Chợt nhớ tới chuyến vượt Tam Đảo trong đêm, nhiều lúc dừng xe trong mưa, tối tăm mù mịt, những ánh mắt lạ kỳ bắt đèn trong đêm, những tiếng sột soạt không thân thiện, du lich da lat cảm giác thật ghê sợ.
Nhưng cũng không như lúc này, con đường nhỏ gấp khúc hoàn toàn không biết trước sẽ dẫn tới đâu, những khe suối với những tảng đá hứa hẹn có thể trượt xuống vực bất cứ lúc nào. Tôi thật sự bắt đầu lo lắng và ân hận bởi vội vã không mang chiếc đèn đeo trán theo... Chợt nhớ tới Thành Nhồi Cọc với đèn xe rất sáng, tôi chọn dừng lại ở cây cầu qua suối, một cây cầu to và chắc chắn, không gian đủ lớn để tạm yên tâm không dưng có con gì hoặc cái gì bất ngờ nhảy xổ vào mình...
Tiếng nước rào rào, lá đung đưa, bóng tối nuốt trọn ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn báo, tôi phóng mắt nhìn quanh, hy vọng tìm thấy ánh đèn xe đạp hoặc chí ít cũng là ánh đèn nháy đỏ đuôi xe nào đó... Vô vọng, xung quanh chỉ duy nhất là một màu đen... Bắt đầu chột dạ, tôi kiểm lại xem có những gì giúp mình được lúc này bởi có lẽ đã đi lạc khi gặp ngã ba phía trên, ở nơi này bao lâu nay đâu có sóng điện thoại? Chợt nhớ tới phương pháp đơn giản nhất là... Gọi!!!
eMông ơiiiiiiiiiii......!!!
Tiếng gọi của tôi va đập vào vách núi, vang vọng rất dài, cũng thật may trời cũng phú cho tôi một cái cổ họng khỏe và một cái phổi tốt. Khi tiếng vọng gần tắt cũng là lúc tôi nghe thấy một tiếng hú phía trước vọng lại, sau đó là ánh đèn nháy nháy từ phía trên cao hướng về phía mình. Phù! eMông đây rồi, ánh đèn nháy leo lét này chỉ có từ đoàn chúng tôi thôi. Tiếp đó lại là đèn nháy đỏ nữa, tôi nhìn kỹ, hai ánh đèn này sau khi hướng về phía tôi thì cũng dừng lại, chắc các bạn đang đứng chờ, hơi xa đây.
Xa cũng không sao, ít nhất là mình đã không lạc. "Cứ đi là sẽ đến ok", chữ ký của thằng Oèm bỗng làm tôi bật cười, sốc lại hai chiếc máy ảnh nặng chịch hai bên vai, kiểm tra balo buộc sau xe, tôi đẩy xe nhanh về phía trước. Ở con đường này khi trời sáng việc đạp xe cũng là không tưởng nên cách duy nhất là đẩy thật nhanh... Đi được một đoạn thì phía đỉnh núi có ánh đèn xe máy, có lẽ là Tuxedo... Đúng như vậy, khoảng mươi phút sau xe máy tới gần và giọng Tuxedo hỏi, tôi báo còn mấy đứa phía sau cần đón vì có đứa đi bộ và con bé thương binh. Dặn Tuxedo bốc hai đứa con gái lên xe máy chở về và Tuxedo sẽ đi xe đạp với Thành Nuôi Cá, tôi thật sự yên tâm về hoàn cảnh của mình cũng như của bọn phía sau...
Sau khoảng 20' từ cây cầu tôi đứng đợi, tôi gặp được tốp đầu gồm có None, L2L, Kon Mập, dangman...
Lầm lũi đi tiếp, dangman nói đã rất gần đến nơi rồi, ai cũng cố gắng từng bước mỏi...
Gặp cái cổng chặn gia súc, có lẽ thật sự đã rất gần rồi. Lời hữa bữa tối nghi ngút khói và 3 con gà vàng rộm nhảy múa trong tâm trí cả bọn. Lúc này chúng tôi chưa biết là câu nói "3 con gà" sẽ thành câu nói của chuyến đi này. Qua cổng một đoạn dài, vẫn chưa thấy tăm hơi đám phía sau cũng như chả thấy ngôi nhà nào. Gói ruốc và đám bánh mỳ tạm là cứu cánh giúp chúng tôi tránh rét và làm nguôi tạm đám dạ dày đang reo hò cổ vũ bóng đá. Cố lên! Bữa cơm tối ngon lành, nước nóng để ngâm mình và 3 con gà đang chờ đợi...
Cuối cùng, sau bao nhiêu vất vả, chúng tôi cũng nghe được tiếng ầm ầm của hàng ngàn khối nước lao xuống từ hàng trăm mét cao, như một tiếng trống trận miệt mài không nghỉ. Trong bóng đêm mù mịt, không nhìn thấy Háng, nhưng chúng tôi cũng đã tới Tề Chơ.
Chúng tôi nghỉ nhờ tại nhà anh (... tôi chả nhớ cái tên loằng ngoằng đó, một thói quen xấu khi phải tiếp cận với những cái tên dân tộc), một ngôi nhà lợp mái tôn lạc lõng giữa hơn 30 nóc nhà gỗ pơ-mu của bản Tề Chơ. Rất chủ động,du lich phu quoc chúng tôi nghĩ tới kinh nghiệm tương tự trong chuyến Sa Pa dại khờ, một chỗ trú chân sáng giá so với việc lăn lóc trong rừng. Ai nấy lần lượt vệ sinh cá nhân, thu xếp chỗ đặt mông, L2L thì lăn quay ra ngủ giữa đống balo túi tủng. Ngóng Tuxedo trở về để chờ đợi 3 con gà và bữa cơm nghi ngút khói...
Chính thức là cách đây 12h chúng tôi ăn bữa sáng, bữa trưa là những vội vã bánh trái trên đường từ Nghĩa Lộ tới Tề Chơ, mong mỏi bữa cơm tối vào lúc 21h30' hằn rõ trên những khuôn mặt mệt mỏi. Cuối cùng Tuxedo xuất hiện cùng nhóm cuối cùng, hơn hết là một tin dữ: Không có gà!!!
Thật kỳ lạ, không hiểu dân bản ở đây sống như thế nào mà để có một bữa tối khó khăn đến vậy. Dân ở đây có vẻ thậm chí khá "phong lưu" so với bản Nậm Lang chúng tôi tá túc gần Sa Pa. Vậy nhưng cái họ có cho chúng tôi là gạo và 1 quả bí đỏ! Đến 22h, một phương án được đưa ra là bắt 1 con lợn khoảng 7-8kg làm thịt lấy chất đạm cho một lũ đói meo! Nhưng các anh thanh niên ở đây còn dặn đi dặn lại là "nếu bắt được".
Lương thực mang theo đã dùng hết trên đường, ai nấy ngao ngán nhìn rổ bí đã gọt rồi lầm rầm khấn vái con lợn ngu ngốc nào đó nhớ rơi vào tay các anh dân bản rồi ôm bụng sôi sùng sục đi ngủ chờ... đạm. Những kẻ cẩn thận gồm Casper_HN, Cua, Thành Nuốt Cơm không nghe theo lời đường mật của trưởng tour vẫn mang theo túi ngủ, và lúc này nó là cứu tinh cho cả đoàn chống lại cái rét của Tề Chơ.
Chưa có thịt, chúng tôi lại được anh công an tới hỏi thăm về giấy tờ, một thủ tục cũng đã được biết trước, chúng tôi gom giấy tờ tùy thân trình ra. Khác với Nậm Lang, chúng tôi không mất $ tạm trú.
23h30', kẻ còn lơ mơ ngủ nghe thấy tiếng con lợn xấu số kêu eng éc... 1h sáng, bữa cơm được dọn ra...
Tất cả ăn uống trệu trạo vì thịt chế biến không ngon, gia vị mặt chát, chỉ mút miếng thịt cũng nuốt trôi được miếng cơm. Măng ớt rất ngon nhưng cũng mặn kinh khủng, hỏi ra thì công thức là 1kg măng + 1kg ớt + 1kg... muối. Chúng tôi nhớ làm sao bữa cơm ngon lành nghi ngút khói ở Nậm Lang...
Tạm ấm bụng, mười con người điên rồ chìm vào giấc ngủ. Tám đứa nằm úp thìa trên 1 chiếc chiếu phủ trên ruột cái chăn bông bẩn thỉu, đắp bằng hai cái tủi ngủ mở rộng ra, du lich ha long Thành Nắm Chym nằm ôm Tuxedo chờ sáng... Một chuyến đi điên rồ!
Con đường vắng tanh, dốc lên dốc xuống liên tục đầy sỏi đá, lác đác gặp trên đường là những đứa nhỏ chăn trâu. ĐI BÔ RA HOA thường dừng lại chia kẹo cho các em. Có lẽ đây là một hành động khá lạ kỳ trong tuổi thơ các em nên những chiếc kẹo xanh đỏ được nhận một cách rụt rè. Rất nhiều lần ĐI BÔ RA HOA phải chạy theo và thuyết phục các em nhận kẹo. Hê hê, cho dù có lẽ các em cũng không hiểu tiếng Kinh nhiều cho lắm.
Trời dần tối, qua một con dốc cao ngất cắt ngang đỉnh núi. Có vẻ như đã gần tới Tề Chơ.
Đi thêm vài km nữa, chúng tôi đã gặp cái cổng chặn gia súc quen thuộc nhìn thấy trên những topic nói về đường đến Háng Tề Chơ, rồi những ống nước vắt ngang đường...
Chúng tôi đi trong ánh mắt hiếu kỳ của người dân địa phương. Chắc họ đang tự hỏi câu hỏi mà rất nhiều người tự hỏi khi gặp chúng tôi: "Không hiểu cái bọn... dở hơi này đi xe đạp tới đây làm gì?!"
Mùa này, trời tối rất nhanh. Do mải mê chụp ảnh, tôi bị tách khỏi tốp đi đầu nhưng đi rất chậm cũng không gặp tốp sau. Mãi mới nghĩ ra là phía sau có em Cua đang đi bộ và ĐI BÔ RA HOA là thương binh. Tôi cũng nhớ ra mình đã hét gọi Thành Nhai Cơm dừng lại chờ các em nên cũng thấy yên tâm phần nào...
Chỉ chừng chục phút, trời từ sẩm tối chuyển thành tối hẳn. Xe của tôi chỉ trang bị một đèn nhỏ phía trước nhằm báo an toàn và đèn nháy đỏ phía sau nên bóng tối gần như bao trùm. Con đường và khu rừng bỗng trở nên bất trắc hơn rất nhiều, không thân thiện và đẹp đẽ khi còn ánh sáng. Chợt nhớ tới chuyến vượt Tam Đảo trong đêm, nhiều lúc dừng xe trong mưa, tối tăm mù mịt, những ánh mắt lạ kỳ bắt đèn trong đêm, những tiếng sột soạt không thân thiện, du lich da lat cảm giác thật ghê sợ.Nhưng cũng không như lúc này, con đường nhỏ gấp khúc hoàn toàn không biết trước sẽ dẫn tới đâu, những khe suối với những tảng đá hứa hẹn có thể trượt xuống vực bất cứ lúc nào. Tôi thật sự bắt đầu lo lắng và ân hận bởi vội vã không mang chiếc đèn đeo trán theo... Chợt nhớ tới Thành Nhồi Cọc với đèn xe rất sáng, tôi chọn dừng lại ở cây cầu qua suối, một cây cầu to và chắc chắn, không gian đủ lớn để tạm yên tâm không dưng có con gì hoặc cái gì bất ngờ nhảy xổ vào mình...
Tiếng nước rào rào, lá đung đưa, bóng tối nuốt trọn ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn báo, tôi phóng mắt nhìn quanh, hy vọng tìm thấy ánh đèn xe đạp hoặc chí ít cũng là ánh đèn nháy đỏ đuôi xe nào đó... Vô vọng, xung quanh chỉ duy nhất là một màu đen... Bắt đầu chột dạ, tôi kiểm lại xem có những gì giúp mình được lúc này bởi có lẽ đã đi lạc khi gặp ngã ba phía trên, ở nơi này bao lâu nay đâu có sóng điện thoại? Chợt nhớ tới phương pháp đơn giản nhất là... Gọi!!!
eMông ơiiiiiiiiiii......!!!
Tiếng gọi của tôi va đập vào vách núi, vang vọng rất dài, cũng thật may trời cũng phú cho tôi một cái cổ họng khỏe và một cái phổi tốt. Khi tiếng vọng gần tắt cũng là lúc tôi nghe thấy một tiếng hú phía trước vọng lại, sau đó là ánh đèn nháy nháy từ phía trên cao hướng về phía mình. Phù! eMông đây rồi, ánh đèn nháy leo lét này chỉ có từ đoàn chúng tôi thôi. Tiếp đó lại là đèn nháy đỏ nữa, tôi nhìn kỹ, hai ánh đèn này sau khi hướng về phía tôi thì cũng dừng lại, chắc các bạn đang đứng chờ, hơi xa đây.
Xa cũng không sao, ít nhất là mình đã không lạc. "Cứ đi là sẽ đến ok", chữ ký của thằng Oèm bỗng làm tôi bật cười, sốc lại hai chiếc máy ảnh nặng chịch hai bên vai, kiểm tra balo buộc sau xe, tôi đẩy xe nhanh về phía trước. Ở con đường này khi trời sáng việc đạp xe cũng là không tưởng nên cách duy nhất là đẩy thật nhanh... Đi được một đoạn thì phía đỉnh núi có ánh đèn xe máy, có lẽ là Tuxedo... Đúng như vậy, khoảng mươi phút sau xe máy tới gần và giọng Tuxedo hỏi, tôi báo còn mấy đứa phía sau cần đón vì có đứa đi bộ và con bé thương binh. Dặn Tuxedo bốc hai đứa con gái lên xe máy chở về và Tuxedo sẽ đi xe đạp với Thành Nuôi Cá, tôi thật sự yên tâm về hoàn cảnh của mình cũng như của bọn phía sau...
Sau khoảng 20' từ cây cầu tôi đứng đợi, tôi gặp được tốp đầu gồm có None, L2L, Kon Mập, dangman...
Lầm lũi đi tiếp, dangman nói đã rất gần đến nơi rồi, ai cũng cố gắng từng bước mỏi...
Gặp cái cổng chặn gia súc, có lẽ thật sự đã rất gần rồi. Lời hữa bữa tối nghi ngút khói và 3 con gà vàng rộm nhảy múa trong tâm trí cả bọn. Lúc này chúng tôi chưa biết là câu nói "3 con gà" sẽ thành câu nói của chuyến đi này. Qua cổng một đoạn dài, vẫn chưa thấy tăm hơi đám phía sau cũng như chả thấy ngôi nhà nào. Gói ruốc và đám bánh mỳ tạm là cứu cánh giúp chúng tôi tránh rét và làm nguôi tạm đám dạ dày đang reo hò cổ vũ bóng đá. Cố lên! Bữa cơm tối ngon lành, nước nóng để ngâm mình và 3 con gà đang chờ đợi...
Cuối cùng, sau bao nhiêu vất vả, chúng tôi cũng nghe được tiếng ầm ầm của hàng ngàn khối nước lao xuống từ hàng trăm mét cao, như một tiếng trống trận miệt mài không nghỉ. Trong bóng đêm mù mịt, không nhìn thấy Háng, nhưng chúng tôi cũng đã tới Tề Chơ.
Chúng tôi nghỉ nhờ tại nhà anh (... tôi chả nhớ cái tên loằng ngoằng đó, một thói quen xấu khi phải tiếp cận với những cái tên dân tộc), một ngôi nhà lợp mái tôn lạc lõng giữa hơn 30 nóc nhà gỗ pơ-mu của bản Tề Chơ. Rất chủ động,du lich phu quoc chúng tôi nghĩ tới kinh nghiệm tương tự trong chuyến Sa Pa dại khờ, một chỗ trú chân sáng giá so với việc lăn lóc trong rừng. Ai nấy lần lượt vệ sinh cá nhân, thu xếp chỗ đặt mông, L2L thì lăn quay ra ngủ giữa đống balo túi tủng. Ngóng Tuxedo trở về để chờ đợi 3 con gà và bữa cơm nghi ngút khói...Chính thức là cách đây 12h chúng tôi ăn bữa sáng, bữa trưa là những vội vã bánh trái trên đường từ Nghĩa Lộ tới Tề Chơ, mong mỏi bữa cơm tối vào lúc 21h30' hằn rõ trên những khuôn mặt mệt mỏi. Cuối cùng Tuxedo xuất hiện cùng nhóm cuối cùng, hơn hết là một tin dữ: Không có gà!!!
Thật kỳ lạ, không hiểu dân bản ở đây sống như thế nào mà để có một bữa tối khó khăn đến vậy. Dân ở đây có vẻ thậm chí khá "phong lưu" so với bản Nậm Lang chúng tôi tá túc gần Sa Pa. Vậy nhưng cái họ có cho chúng tôi là gạo và 1 quả bí đỏ! Đến 22h, một phương án được đưa ra là bắt 1 con lợn khoảng 7-8kg làm thịt lấy chất đạm cho một lũ đói meo! Nhưng các anh thanh niên ở đây còn dặn đi dặn lại là "nếu bắt được".Lương thực mang theo đã dùng hết trên đường, ai nấy ngao ngán nhìn rổ bí đã gọt rồi lầm rầm khấn vái con lợn ngu ngốc nào đó nhớ rơi vào tay các anh dân bản rồi ôm bụng sôi sùng sục đi ngủ chờ... đạm. Những kẻ cẩn thận gồm Casper_HN, Cua, Thành Nuốt Cơm không nghe theo lời đường mật của trưởng tour vẫn mang theo túi ngủ, và lúc này nó là cứu tinh cho cả đoàn chống lại cái rét của Tề Chơ.
Chưa có thịt, chúng tôi lại được anh công an tới hỏi thăm về giấy tờ, một thủ tục cũng đã được biết trước, chúng tôi gom giấy tờ tùy thân trình ra. Khác với Nậm Lang, chúng tôi không mất $ tạm trú.23h30', kẻ còn lơ mơ ngủ nghe thấy tiếng con lợn xấu số kêu eng éc... 1h sáng, bữa cơm được dọn ra...
Tất cả ăn uống trệu trạo vì thịt chế biến không ngon, gia vị mặt chát, chỉ mút miếng thịt cũng nuốt trôi được miếng cơm. Măng ớt rất ngon nhưng cũng mặn kinh khủng, hỏi ra thì công thức là 1kg măng + 1kg ớt + 1kg... muối. Chúng tôi nhớ làm sao bữa cơm ngon lành nghi ngút khói ở Nậm Lang...
Tạm ấm bụng, mười con người điên rồ chìm vào giấc ngủ. Tám đứa nằm úp thìa trên 1 chiếc chiếu phủ trên ruột cái chăn bông bẩn thỉu, đắp bằng hai cái tủi ngủ mở rộng ra, du lich ha long Thành Nắm Chym nằm ôm Tuxedo chờ sáng... Một chuyến đi điên rồ!
Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012
“Đinh tặc” tung hoành
Đội xung kích phòng chống rải đinh Q.Thủ Đức (TP.HCM) cho biết, nạn rải đinh đã bùng phát trở lại ngay sau tết Nhâm Thìn 2012.Du lich campuchia
Bắt đầu từ sáng 29.1, đội xung kích hút đinh Q.Thủ Đức đã phối hợp cùng Đội săn bắt cướp phường Phú Hòa (tỉnh Bình Dương) tổ chức ra quân hút đinh và theo dõi các đối tượng nghi vấn rải đinh. Sau ngày ra quân, 4 xe hút đinh đã thu gom được 200 lá đinh "ách rô" mới ra lò.
Số lượng đinh hút được cho thấy nạn rải đinh có chiều hướng bùng phát trở lại sau tết. Đoạn đường có nhiều đinh nhất là từ cầu vượt Linh Xuân đến cầu vượt Sóng Thần.
Trong những ngày tết vừa qua, các thành viên của đội xung kích hút đinh Q.Thủ Đức đã tình nguyện không nghỉ tết để phân công nhau hút đinh mỗi ngày, tại các tuyến đường "nóng" thuộc xa lộ Hà Nội, quốc lộ 13.
< Nạn rải đinh đã bùng phát trở lại trên địa bàn Q.Thủ Đức ngay sau tết Nhâm Thìn 2012.
Sắp tới, để đối phó với nạn rải đinh có xu hướng tăng trở lại, Đội xung kích hút đinh Q.Thủ Đức sẽ chính thức tuyển thêm thành viên mới nhằm tăng cường lực lượng hút đinh. Trong khi đó, Quận đoàn Q.9 cũng duy trì mỗi ngày ít nhất hai lần hút đinh trên đường.
Lập điểm vá xe tin cậy
Những ngày qua, trên địa bàn Q.2,Du lich nha trang Đội xung kích hút đinh thu gom được trung bình mỗi ngày nửa kg vật nhọn kim loại và đinh, trên đoạn đường dài 7 km.
Để đối phó với tình trạng rải đinh có thể tăng cao sắp tới, vào tuần sau Đội xung kích hút đinh Q.2 sẽ thành lập thêm một chốt hút đinh và vá xe lưu động mới trên tỉnh lộ 25B (đoạn vào khu Cát Lái), nâng tổng số lên 3 chốt trên toàn quận.
< Sẽ lập thêm nhiều điểm vá xe tin cậy để hỗ trợ đúng giá, đúng chất lượng cho người đi đường cán đinh.
Còn tại Q.12, để đối phó với tình trạng vá xe với giá cắt cổ, Đội xung kích hút đinh quận đã vận động thành lập được 10 điểm vá xe tin cậy trên địa bàn phường An Phú Đông. Những điểm vá xe này hoạt động với cam kết vá, sửa xe đúng giá, đúng chất lượng.
Sắp tới, Đội xung kích hút đinh Q.12 sẽ vận động thêm nhiều điểm vá xe tương tự ở các phường khác, mà trước mắt là phường Thới An. Đội đã đề xuất xin kinh phí để thành lập thêm các đội vá xe lưu động để hỗ trợ người đi đường bị cán đinh.
Hiện tại, Q.12 có tất cả 4 xe hút đinh với 10 tình nguyện viên. Mỗi ngày, đội thu gom được trung bình khoảng nửa kg đinh và vật nhọn kim loại trên đoạn đường từ cầu vượt An Sương đến cầu Bình Phước.
“Đinh tặc” tung hoành trên QL51
Ngày 1.2, trên QL51, đoạn qua H.Long Thành và TP.Biên Hòa (Đồng Nai), hàng chục người đi xe mô tô đã trở thành nạn nhân của “đinh tặc”.
Trong buổi sáng, chỉ khoảng 10 km (đoạn từ ngã tư Vũng Tàu đến dốc 47) có khoảng 30 người liên tục cán phải đinh dẫn đến té ngã. Sau đó phải ghé vào các tiệm vá xe bên đường hoặc có một nhóm 2 thanh niên vá xe lưu động chạy đến thay ruột với giá 70.000 - 90.000 đồng/cái. Tiếp xúc với Báo Thanh Niên, anh Trần Công Sơn cho biết khi đi qua ngã tư Vũng Tàu đã cán phải 2 cây đinh dài 4 cm, phải vào một tiệm vá xe không tên bên đường thay ruột với giá 80.000 đồng.
Bức xúc, anh đi bộ một đoạn khoảng 100m, nhặt được 142 cái đinh (loại đinh vít và đinh bắn tôn), 24 miếng thép lá được cắt hình thoi, nhọn. Một số người dân sống ven đường cho biết thêm,Du lich da lat “đinh tặc” đã hoành hành tại cung đường này một thời gian.
Và tung hoành mùa lễ chùa Bà
Ngày 5.2, trên các tuyến đường lên chùa bà Thiên Hậu (thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương), hàng chục trường hợp xe máy cán đinh phải dắt bộ và chịu cảnh “chặt chém”.
Anh Trần Hữu Hải, đội trưởng CLB Phòng chống tội phạm P.Phú Lợi (thị xã Thủ Dầu Một) cho biết, trong ngày 5.2, tổ vá xe lưu động miễn phí CLB đã giúp hàng chục trường hợp là nạn nhân của “đinh tặc”. Đáng lưu ý là các nạn nhân đều cán phải loại đinh kẽm tự chế, chỉ cần cán trúng là phá vỏ, ruột xe rất nhanh.
Các nạn nhân cho biết khi cán đinh, các tiệm vá xe “chặt” 10.000-20.000 đồng/miếng vá, 70.000-100.000 đồng/ruột xe.
Theo các thành viên CLB Phòng chống tội phạm P.Phú Lợi, các tuyến đường về chùa Bà như đại lộ Bình Dương, ĐT 743… có hàng chục người bị cán đinh. Thị xã Thủ Dầu Một đã thành lập 3 tổ vá xe lưu động nhưng cũng không vá xuể.
Theo các “hiệp sĩ”, sau một đêm, trên các tuyến đường này có rất nhiều đinh mới rải,Du lich phu quoc sau đó thợ của các điểm vá xe dạo xuất hiện gạ gẫm người đi đường và khách hành hương cán phải đinh sửa xe với giá cao.
Bắt đầu từ sáng 29.1, đội xung kích hút đinh Q.Thủ Đức đã phối hợp cùng Đội săn bắt cướp phường Phú Hòa (tỉnh Bình Dương) tổ chức ra quân hút đinh và theo dõi các đối tượng nghi vấn rải đinh. Sau ngày ra quân, 4 xe hút đinh đã thu gom được 200 lá đinh "ách rô" mới ra lò.
Số lượng đinh hút được cho thấy nạn rải đinh có chiều hướng bùng phát trở lại sau tết. Đoạn đường có nhiều đinh nhất là từ cầu vượt Linh Xuân đến cầu vượt Sóng Thần.
Trong những ngày tết vừa qua, các thành viên của đội xung kích hút đinh Q.Thủ Đức đã tình nguyện không nghỉ tết để phân công nhau hút đinh mỗi ngày, tại các tuyến đường "nóng" thuộc xa lộ Hà Nội, quốc lộ 13.
< Nạn rải đinh đã bùng phát trở lại trên địa bàn Q.Thủ Đức ngay sau tết Nhâm Thìn 2012.
Sắp tới, để đối phó với nạn rải đinh có xu hướng tăng trở lại, Đội xung kích hút đinh Q.Thủ Đức sẽ chính thức tuyển thêm thành viên mới nhằm tăng cường lực lượng hút đinh. Trong khi đó, Quận đoàn Q.9 cũng duy trì mỗi ngày ít nhất hai lần hút đinh trên đường.
Lập điểm vá xe tin cậy
Những ngày qua, trên địa bàn Q.2,Du lich nha trang Đội xung kích hút đinh thu gom được trung bình mỗi ngày nửa kg vật nhọn kim loại và đinh, trên đoạn đường dài 7 km.
Để đối phó với tình trạng rải đinh có thể tăng cao sắp tới, vào tuần sau Đội xung kích hút đinh Q.2 sẽ thành lập thêm một chốt hút đinh và vá xe lưu động mới trên tỉnh lộ 25B (đoạn vào khu Cát Lái), nâng tổng số lên 3 chốt trên toàn quận.
< Sẽ lập thêm nhiều điểm vá xe tin cậy để hỗ trợ đúng giá, đúng chất lượng cho người đi đường cán đinh.
Còn tại Q.12, để đối phó với tình trạng vá xe với giá cắt cổ, Đội xung kích hút đinh quận đã vận động thành lập được 10 điểm vá xe tin cậy trên địa bàn phường An Phú Đông. Những điểm vá xe này hoạt động với cam kết vá, sửa xe đúng giá, đúng chất lượng.
Sắp tới, Đội xung kích hút đinh Q.12 sẽ vận động thêm nhiều điểm vá xe tương tự ở các phường khác, mà trước mắt là phường Thới An. Đội đã đề xuất xin kinh phí để thành lập thêm các đội vá xe lưu động để hỗ trợ người đi đường bị cán đinh.
Hiện tại, Q.12 có tất cả 4 xe hút đinh với 10 tình nguyện viên. Mỗi ngày, đội thu gom được trung bình khoảng nửa kg đinh và vật nhọn kim loại trên đoạn đường từ cầu vượt An Sương đến cầu Bình Phước.
“Đinh tặc” tung hoành trên QL51
Ngày 1.2, trên QL51, đoạn qua H.Long Thành và TP.Biên Hòa (Đồng Nai), hàng chục người đi xe mô tô đã trở thành nạn nhân của “đinh tặc”.
Trong buổi sáng, chỉ khoảng 10 km (đoạn từ ngã tư Vũng Tàu đến dốc 47) có khoảng 30 người liên tục cán phải đinh dẫn đến té ngã. Sau đó phải ghé vào các tiệm vá xe bên đường hoặc có một nhóm 2 thanh niên vá xe lưu động chạy đến thay ruột với giá 70.000 - 90.000 đồng/cái. Tiếp xúc với Báo Thanh Niên, anh Trần Công Sơn cho biết khi đi qua ngã tư Vũng Tàu đã cán phải 2 cây đinh dài 4 cm, phải vào một tiệm vá xe không tên bên đường thay ruột với giá 80.000 đồng.
Bức xúc, anh đi bộ một đoạn khoảng 100m, nhặt được 142 cái đinh (loại đinh vít và đinh bắn tôn), 24 miếng thép lá được cắt hình thoi, nhọn. Một số người dân sống ven đường cho biết thêm,Du lich da lat “đinh tặc” đã hoành hành tại cung đường này một thời gian.Và tung hoành mùa lễ chùa Bà
Ngày 5.2, trên các tuyến đường lên chùa bà Thiên Hậu (thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương), hàng chục trường hợp xe máy cán đinh phải dắt bộ và chịu cảnh “chặt chém”.
Anh Trần Hữu Hải, đội trưởng CLB Phòng chống tội phạm P.Phú Lợi (thị xã Thủ Dầu Một) cho biết, trong ngày 5.2, tổ vá xe lưu động miễn phí CLB đã giúp hàng chục trường hợp là nạn nhân của “đinh tặc”. Đáng lưu ý là các nạn nhân đều cán phải loại đinh kẽm tự chế, chỉ cần cán trúng là phá vỏ, ruột xe rất nhanh.
Các nạn nhân cho biết khi cán đinh, các tiệm vá xe “chặt” 10.000-20.000 đồng/miếng vá, 70.000-100.000 đồng/ruột xe.
Theo các thành viên CLB Phòng chống tội phạm P.Phú Lợi, các tuyến đường về chùa Bà như đại lộ Bình Dương, ĐT 743… có hàng chục người bị cán đinh. Thị xã Thủ Dầu Một đã thành lập 3 tổ vá xe lưu động nhưng cũng không vá xuể.
Theo các “hiệp sĩ”, sau một đêm, trên các tuyến đường này có rất nhiều đinh mới rải,Du lich phu quoc sau đó thợ của các điểm vá xe dạo xuất hiện gạ gẫm người đi đường và khách hành hương cán phải đinh sửa xe với giá cao.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

























